Tới nhà, tôi hít ra hít vào chuẩn bị giáp mặt ba mẹ thì cậu ta đã lăn xăn đỡ tôi vào nhà. Mặc dù tôi đã cố gắng kháng cự đến hơi thở cuối cùng nhưng vì đang đau lại thêm sức lực có hạn nên đành mím môi bất lực nhìn cậu ta khoanh tay lễ phép chào hỏi ba mẹ tôi ngay từ ngoài cửa. Nhìn cậu ta, tôi cứ ngỡ như mình đang dẫn bạn trai về ra mắt ba mẹ vậy. Ôi ôi !! Thật là đau đầu. Sau khi trình bày lại sự việc với ba mẹ tôi bằng thái độ thành khẩn còn hơn là phạm nhân nói với quan tòa, cậu ta ngồi ngay ngắn, im lặng như chờ đợi phán xét cuối cùng. « Thế mà hồi nãy trong bệnh viện lại đổ lỗi cho tôi cơ đấy ! Chẳng biết muốn làm cái trò gì đây nữa! Xì » Tôi lầm bầm trong bụng. Còn ba mẹ tôi thì lần lượt nhìn cậu ta rồi nhìn tôi và cuối cùng là nhìn nhau gật đầu. Nhìn thái độ đó tôi đọc được ngay suy nghĩ của ba mẹ , chắc chắn là : « Ôi ! Thời nay mà còn được thanh niên hiểu biết có trách nhiệm như thế này thật đáng quý !! Rất có tiềm năng !! » Và thế là sau khi nhấp 1 tách trà, la rầy khuyên bảo vài câu, ba tôi đại diện hội nghị bàn tròn-trừ tôi ra-đưa ra quyết định : Cậu ta- hằng ngày sẽ đưa đón tôi đi học cho đến khi chân tôi lành hắn !!
Cằm tôi như muốn rớt xuống đất, tôi hậm hực lia mắt qua nhìn cậu ta, thấy ngay bộ mặt tươi cười thơn thớt. Thật không thể hiểu nổi, hằng ngày phải đưa đón tôi mà cậu ta còn cười sáng láng như thế được. Tôi nghĩ, hay là cậu ta bị bệnh có trách nhiệm cực độ mức độ trầm trọng !!Ai !!Đau đầu đau chân !!! Đau quá đi mất !!!!!!
Nổi oán hận lớn nhất cuộc đời tôi là nghe thấy tiếng chuông báo thức vào buổi sáng. Vậy mà sáng nay, ngoài tiếng chuông của chiếc đồng hồ báo thức đã bị tôi quăng vào góc tường lại còn kèm thêm tiếng còi xe máy tin tin ngoài cổng và tiếng hét của mẹ tôi ngay trước cửa phòng. Và theo bản năng tự nhiên của con người khi đang trong tình trạng ngái ngủ bổng nhiên có 1 tạ âm thanh phang thẳng vào màng nhỉ, tôi phóc ngay xuống giường. Hậu quả, tôi ôm chân nằm quằn quặi dưới nền nhà, tiếng hét của tôi làm tiếng còi xe và tiếng hét của mẹ im bặt.
Tôi lê lết cái chân đau ra khỏi nhà, chiếu 1 tia nhìn laze vào gương mặt cậu ta- kẻ đang cười đến sáng chói trước cổng nhà tôi. Cậu ta bước lại gần, chụp 1 cái mũ bảo hiểm lên đầu tôi, cẩn thận gài dây lại rồi nhấc tôi lên yên vị sau yên xe sau đó còn cẩn thận đặt vào tay tôi 1 túi giấy âm ấm, tiếp đó tất nhiên là nổ máy, chạy bon bon trên đường. Tôi hóa đá, thầm nghĩ mình có phải trở thành người tàn phế rồi không nhỉ ? Nếu cậu ta mà đút tôi ăn luôn nữa thì tôi có thể khẳng định chắc chắn là tôi bị tàn phế toàn phần luôn rồi. Nhìn gói đồ ăn sáng trong tay tôi thở dài não nề. Bổng nhiên cậu ta dừng xe lại, mở balô lấy ra 1 cuốn vở rồi đưa cho tôi. Đang hồn nhiên nhai miếng bánh mì, thiếu chút nữa thì tôi mắc ghẹn, khó khăn lắm mới cất được lời :
- Làm gì thế ??
Cậu ta nghiêm túc nhét cuốn vở vào cặp tôi rồi nói :
- Trên vở có tên, lớp, trường, số điện thoại, địa chỉ nhà của tớ...
Tôi ngơ ngác :
- Thì sao???
Cậu ta thản nhiên nổ máy, phun ra 1 câu :
- Cho cậu biết !!!
Tôi hóa đá tập 2, trời không lạnh mà tự dưng cả người run lên từng đợt. Trời ơi !!! Cậu ta là cái giống người gì không biết. Những thứ đó thì nói ra 1 lần luôn không được hay sao mà phải nhét vở cho tôi. Dĩ nhiên là tôi muốn hét lên như thế lắm nhưng vẫn còn đang ở trạng thái rã đá đông nên không nói được lời nào, vã lại đang ăn mì của người ta, đang ngồi xe cũng của người ta, không khéo bị vứt giữa đường thì khổ thân.
Suốt phần đường còn lại cậu ta im lặng, tôi cũng im lặng. Thật ra là tôi cũng không im lặng hoàn toàn vì miệng còn nhai mì nhóp nhép mà. Bình sinh tôi ghét nhất là lãng phí đồ ăn nên dù là hóa đá thì vẫn phải ăn cho bằng hết 2 ổ bánh mì này. Haiz !!
Đến cổng trường, cậu ta mới quay lui nói với tôi được 1 câu :
- Chạy vào luôn nhé !!Chân đau thế không lết vào được đâu !!!
Tôi vừa mới há mồm, chưa kịp phản đối thì cậu ta đã phóng vèo vào trường, còn bấm cói tin tin bắt người khác nhường đường nữa chứ. Không hiểu sao cảnh này làm tôi liên tưởng đến những chiếc xe cấp cứu, lúc chạy trên đường đều bật còi tò tí te để người khác nhường đường. Họ được ưu tiên vì đang chở bệnh nhân mà, tôi nghĩ chắc cậu ta cũng đang muốn có cái ưu tiên đó đây bởi vì cậu ta cũng đang chở bệnh nhân.Hix ! May mà trường đại học của tôi cho phép xe chạy vào khuôn viên trường, không thì.. thật chỉ có nước tôi đâm đầu xuống đất luôn cho rồi.
Xe dừng, tôi cố gắng vận nội công hết mức để trèo xuống xe thật nhanh, cởi mũ bảo hiểm cầm ngay ngắn, không thì lại phải hóa đá tập 3 mất thôi. Cậu ta nhìn tôi, hơi nhíu nhíu mày. Tôi vội vàng cười hì hì nhét cái mũ bảo hiểm vào tay cậu ta rồi khập khiễng bước vào lớp không quên vẫy vẫy tay :
- Anh về đi ! Tôi vào lớp đây !! Pai !
Đôi lông mày cậu ta nhíu sâu hơn, chụp tay tôi giữ lại, cậu ta nghiêm nghị chỉ vào mặt mình nói :
- Trông tớ già đến thế cơ à ??
Tôi đơ người ra, chả hiểu cái mô tê gì hết :
- Ơ..ơ..Gì..gì cơ ??
- Tớ bảo là trông tớ già lắm hay sao mà cậu cứ kêu tớ là anh mãi thế ??- Cậu ta nheo nheo mắt, một tay vuốt vuốt cằm - Hồi tối tớ nói chuyện, khai báo lí lịch với ba mẹ cậu không lẽ cậu không lọt được chữ nào vào tai à ?? Đưa nguyên giấy trắng mực đen cho cậu quả thật là đúng mà!!
Tôi đưa mắt liếc sang chỗ khác. Hồi tối...ừm ừm...quả thật là hồi tối tôi chẳng nghe lọt được chữ nào vào tai cả. Tôi đành muối mặt quay sang nhìn cậu ta, trưng ra cái điệu cười nhe răng không khác gì con tinh tinh đang nịnh nọt người ta cho ăn chuối là bao nhiêu rồi thỏ thẻ :
- A haha !! Ra cậu nhỏ tuổi hơn tôi à !! Ôi ! Nhìn cậu chín chắn quá làm tôi sợ mình nhầm mất đấy !! Con nít thời nay thật có khí chất nha !! Bla...bla..- Vừa khen lấy khen để tôi vừa rút tay ra từ từ, khiếp, cầm gì mà chặt còn hơn cả cầm vàng.
Tôi thề là tôi thấy mặt cậu ta đen lại như cái đít nồi nấu củi trong khi từng lời khen của tôi phun ra. Biện pháp lúc bấy giờ là ngậm ngay miệng lại, lặng lẽ dịch về phía sau, lên động lực chuẩn bị phóng đi càng nhanh càng tốt. Mặc dù là đang ở giữa thanh thiên bạch nhật, người qua lại đông đúc nhưng có phòng bị trước vẫn hơn. Thấy tư thế đó của tôi, mặt cậu ta đã đen nay lại càng đen hơn. Cậu ta đột nhiên quay người, leo lên xe, nổ máy và phóng thẳng. À, và trước khi đi còn ném lại cho tôi 2 từ bằng giọng nói hết sức kiềm chế :
- Bằng tuổi !!!
Tôi đứng đó, giương mắt nhìn theo bóng cậu ta xa dần, một chiếc là khô bay là đà trong gió hạ cánh ngay giữa mặt tôi. Đang rầu rầu vừa chụp chiếc lá vứt toẹt xuống đất vừa lết vào lớp thì tôi bị một chưởng dính ngay sau lưng đi cùng với tiếng hét :
- Trần Lê Ngọc Trinhhhh......Sao hôm qua cậu dám cho bổn cô nương đây leo cây hả ???
À vâng ! Cái giọng oanh vàng thánh thót này thuộc sở hữu của con bạn thân chí cốt của tôi- Miss Thanh !!!
- Chết mất !! Cậu nỡ đối xử với bệnh nhân như thế à ???- Tôi nhăn nhó, tí nữa là nằm ôm đất rồi chứ chẳng chơi.
Con bạn xăm soi cả người tôi rồi chậc chậc lưỡi khi nhìn thấy dải băng trắng ở chân.
- Ui !! Gãy chân hỡ ???
- Lạy bà !! Chỉ bong gân cũng đủ chết con rồi đây nè !! Bị xe tông !!!Hix hix- Tôi chắp tay lạy lạy nó, như kiểu thắp hương rồi cúi lạy ý.
- Ôi trời !! Bị xe tông mà thế này thôi à ??- Nó vờ trợn tròn mắt lên, chu chu môi chỉ vào chân tôi
Tôi lườm nó rồi quay người bước đi, chọn một cái bàn gần gần cuối giảng đường ngồi phịch xuống, kê đầu lên bàn thở dài. Con bạn ngồi xuống cạnh tôi, vừa lôi trong cặp ra 1 đống snack vừa cười hề hề :
- Hê !!Xin lỗi cậu nha !!! Ăn đi cho nó mau lành bệnh này !!
Tôi lật mặt sang phía nó, xoay xoay 1 gói snack rồi chọt chọt 1 gói khác.
- Sao thế ?? Mà có biết ai tông cậu không ?? Hay tông xong rồi bỏ chạy ??
- Biết thủ phạm !!!
- Ai ai ? Đứa nào ?? Cậu để cho nó yên như thế à ?? Không cho nó 1 trận cho nhớ đời à ?? – Nó giơ giơ nắm đấm, nghiến răng ken két như sắp đánh nhau đến nơi.
Tôi lôi quyển vở mà « tảng băng đen » đưa hồi sáng ra vứt bẹp xuống bàn, chỉ chỉ vào quyển vở rồi nói :
- Đứa này đây !!!
Con bạn trố mắt nhìn tôi rồi lại nhìn xuống quyển vở ra vẻ đăm chiêu :
- Tớ nghĩ cậu nên đi khám não nữa đi !! Có lẽ tai nạn gây ra nhiều chấn động hơn cậu nghĩ đấy !!
Tôi đánh nguyên bàn tay vào quyển vở bốp bốp, đến mức cả cái bàn cũng rung rung lên :
- Có mà cậu nên đi khám ấy !! Đây là quyển vở của kẻ tông tớ đấy !!
Con bạn tôi vừa giữ cho mấy gói snack khỏi rơi xuống bàn vừa lia mắt nhìn xung quanh, chậm chạp nhả ra 1 câu :
- Bình tĩnh đi nếu cậu không muốn làm bia đỡ cho những ánh mắt tò mò đáng yêu kia !!!
Tôi đưa mắt nhìn khắp giảng đường rồi lặng lẽ cúi đầu, muốn khóc mà chả rặn ra được nước mắt. Ôi ! Đúng là số con rệp mà. Còn miss Thanh thì ngồi chăm chú lật vở, chuyên tâm còn hơn khi nó học bài nữa. Chuông reo, tôi vơ đống snack nhét xuống hộc bàn, lôi ra mấy quyển sách và vở chuẩn bị tinh thần nghe thuyết giảng về tư tưởng hồ chí minh. Nhìn qua con bạn, nó ngồi im như tượng, mắt không rời khỏi cuốn vở. Tôi chọt vai nó rồi vẫy vẫy tay trước mặt nó. Đang lắc đầu thở dài thì đột nhiên nó quay phắt 90 độ sang nhìn chằm chằm vào mặt tôi làm tôi thót cả tim. Nó ngẩn ra nhìn tôi khoảng độ 10 giây rồi lại quay mặt xuống nhìn quyển vở cười khe khẽ. Tôi nổi hết cả da gà, cái chân đau thì giật giật liên hồi, tôi quay mặt lại ngồi ngay ngắn không nói 1 lời, chầm chậm lật từng trang sách mà không biết mình lật cái gì nữa. Quyển vở mở sẵn lần lần được đẩy sang trước mặt tôi. Một ngón tay dài chỉ ngay dòng đầu tiên trong quyển vở :
- Họ và tên....Nguyễn Minh Phong....- Giọng con bạn tôi vang lên rì rầm bên tai y như cái giọng nó hay dùng để kể chuyện ma cho tôi nghe mỗi khi 2 đứa buôn chuyện qua điện thoại vào buổi tối. Rồi tay nó dịch từ từ sang dòng tiếp theo :
- Trường...Khoa học.....Khoa công nghệ thông tin.....lớp k9....hờ hờ....- Vừa rà rà ngón tay sang từng thông tin nó vừa cười nghe đến rùng rợn.
Tôi nuốt ực nước bọt, lạnh cả sống lưng, rồi lặp lại cái giọng khe khẽ rì rầm như nó :
- Thì..thì sao ???
- À à !!!- Nó vừa gật gù vừa lôi 1 cuốn sổ nhỏ trong cặp ra rồi viết lia lịa vào đó, chính xác là đang viết lại số điện thoại và địa chỉ nhà được ghi trên quyển vở.
Tròn mắt , tôi hoang mang nhìn nó :
- Cậu làm gì thế ?? Mà rút cuộc đây là nhân vật gì ???
Nó liếc tôi rồi thản nhiên cất lại cuốn sổ vào cặp, thở dài một cái rõ dài đến cả ngàn dặm, bằng giọng thuyết giảng như sư phụ nói với học trò mặc dù vẫn khe khẽ, nó nói với tôi :
- Chúc mừng cậu !! Cậu đã câu được 1 con cá vàng rồi đó !! Chủ nhân của cuốn vở này chính là 1 đại thần nổi tiếng của trường khoa học !!
Tôi há hốc mồm, nhìn nó trừng trừng như thể nó là người ngoài hành tinh mới rớt xuống trái đất vậy :
- Cậu có bị ấm đầu không đấy ?? Gì mà đại thần...cá vàng...
- Ôi !! Đúng là cái đầu lúc nào cũng quẩn quanh mấy cái phim hoạt hình dành cho con nít 3 tuổi- Nó lắc đầu nhìn tôi chán nản- Nguyễn Minh Phong lớp k9 khoa công nghệ thông tin trường khoa học nổi tiếng với các phần mềm máy tính đoạt liên tiếp 3 giải trong 3 cuộc thi công nghệ thông tin của cả tỉnh và 1 giải của cả nước mặc dù cậu ta mới chỉ học năm 2 !! Ngoài ra cậu ta còn là 1 anh chàng siêu siêu đẹp trai!!Chỉ đáng tiếc anh ta rất ít khi đến lớp, vậy mà năm nào cũng đạt được học bổng !! Nghe đồn anh ta còn đang học vượt để tốt nghiệp sớm nữa kia !! Không nhiều người thấy hay tiếp xúc nói chuyện được với cậu ta trực tiếp đâu !! Đại thần người ta bận rộn thế cơ mà !! Vậy mà cậu còn may mắn được cậu ta tông cơ đấy !!

Comments[ 0 ]
Post a Comment