Hải-thằng bạn thân chí cốt của tôi vừa mới bị tai nạn xe khá nghiêm trọng.Hiển nhiên,không ai khác ngoài tôi có thể đảm nhận tốt vai trò gia sư cho nó.Đều đặn mỗi tối,tôi đạp xe sang nhà Hải để giảng lại bài trong những ngày cậu ta không thể đến lớp.Trông bộ dạng nó bây giờ chẳng khác gì một chiến binh anh dũng vừa mới xảy ra cuộc đụng độ với lũ quái vật ngoài hành tinh-tay bị gãy,chân thì rạn xương.Tôi cảm thấy tiếc thay cho cậu bạn,một thằng nổi tiếng nghịch như “quỷ” mà bây giờ lại phải nằm một đống để ăn vạ người thân,trong đó có cả tôi
“Em ơi có bao nhiêu,sáu mươi năm cuộc đời”-Tôi giật bắn người trên chiếc ghế xô pha ngoài phòng khách,Hải quay mặt về phía cửa ra vào,cười sặc sụa.Giọng hát mang phong cách rock đầy ma quái-là chị gái song sinh của Hải. “Lạy chị,cho em xin”-Hải nói,miệng vẫn không thôi ngoắc tới tận mang tai.Tôi cũng cười nắc nẻ,nhưng lại phải làm bộ điềm tĩnh khi chị cậu ấy gật đầu chào tôi,sau vài giây đứng hình vì sự hiện diện khá bất ngờ của người khách lạ này
Cái Hân chị của Hải vừa mới chuyển từ quê lên để tiện việc đi học.Nghe thằng bạn tôi kể,vì quan niệm xưa của ông bà ta rằng: khi sinh đôi nam và nữ thì không thể để chúng cùng sinh sống trong một nhà.Hải là con trai nên có phần được ưu ái hơn,chuyển về thành phố cùng ba mẹ,còn Hân thì ở lại dưới quê với cậu mợ và bà ngoại.Tôi cũng không định hỏi thêm gì về Hân vì biết cơ hội gặp mặt còn khá nhiều.Nhưng dư âm của giọng ca lúc nãy vẫn còn vọng trong đầu,tôi lại cười…
Tôi thốt lên đau đớn trước cái vẻ mặt ngây thơ vô số tội của thằng bạn khi vừa mới nghe nó thông báo cho một tin không mấy là tốt lành.Tôi-một thằng con trai body chuẩn,tính tình dễ thương-theo lời của một số cô nàng trên lớp,giờ đây lại sắp sửa trở thành bảo mẫu cho hai chị em nhà Hải-Hân.Miệng tôi cười méo xệch,thôi đành vậy,đã làm ơn thì làm cho trót.Ngoài cái việc trở thành gia sư cho thằng bạn thì tôi còn phải đưa đón Hân đến trường vì cậu ấy còn khá lạ nước lạ cái ở đây.Cũng may là thằng bạn tôi còn sót lại chút tình người,nó hứa hẹn sẽ trả ơn bằng một suất xem phim vé đặc biệt cộng với bữa ăn do tôi tự chọn “hoành sờ tráng”-tất nhiên là sau khi cậu ta thoát khỏi kiếp con nhộng
***
Tôi đến đón Hân sớm hơn dự định để kịp chuyến xe buýt tới trường-xe đạp tôi bị thủng lốp:
-Chào cậu!-Hân cười
-À vâng xin chào tiểu thư-Tôi gập người pha trò-Ý mà đôi giày của Bác để lại cho cậu đấy à,chao ôi,sướng thế!!!(Hân mang giày cao su)
-Bác nào?-Hân nghiêng đầu vẻ không hiểu
-Bác Hồ chứ Bác nào nữa,cơ mà không phải á?
Cả Hân và tôi cùng phá lên cười làm bầu không khí buổi sớm thêm nhộn nhịp.Lũ chim trên cành thấy thế cũng a dua hòa giọng góp vui.Ông mặt trời hôm nay siêng năng đến lạ,nắng đã lên cao tự khi nào,thẹn thùng nhìn chúng tôi-rực rỡ!
Tôi thấy Hân là một người giản dị,không rõ là do nếp sống ở quê hay vì con người cậu ấy là thế.Nhưng tôi thích cái cách biểu lộ cảm xúc của Hân-mộc mạc và thân thiện.
***
-Sao rồi chiến hữu?Chị của tao không quá tệ đấy chứ?-Hải hỏi tôi
-Cái thằng này,muốn chết hả,ăn nói lung tung-Tôi đáp,nhưng không hiểu sao trên khuôn miệng lại cười tươi rói
-Mày nên nhớ là con ruồi bay qua tao còn biết là đực hay cái,thôi có gì thì khai hết đi,giấu chẳng được đâu chú nó ạ-Hải lém lỉnh
-Chị mày dễ gần và vui tính,tao thấy thế,được chưa thằng khỉ?
-Được được,hehe,nói cho chú nó biết chị tao là hoa khôi lúc còn ở dưới quê đấy nhá,còn tính tình thôi khỏi nói,đã là chị của tao thì không thể chê vào đâu được.Nếu mày mà có ý định muốn tiến thêm một bước thì cứ nói tao.Một khi bổn công tử đây ra tay mai mối cho đôi bạn trẻ thì chỉ có thành công chứ không bao giờ thất bại.Nhá!
Tôi phá lên cười trước sự hài hước của thằng bạn thân.Cơ mà tôi có nên làm theo những gì Hải nói không nhỉ?Lòng rộn ràng một cách khác lạ,tôi vui…
***
-Hân thích ở dưới quê hay trên này hơn?
-Ưm…Trên này được ở cùng ba mẹ và em trai,tớ vui lắm.Nhưng tớ cảm thấy vẫn còn chút xa lạ với thành phố này.Dưới quê mọi thứ thân thuộc và gần gũi hơn,cũng may là có cậu với Hải,không thôi tớ buồn đến chết mất
Toát lên từ con người Hân là một vẻ chân thật đáng mến.Từ cái cách cậu huyên thuyên về những buổi trưa hè chơi đá dế với đám con trai,rồi ngày mưa cùng nhau lùi khoai trong chái bếp nhỏ bé.Đôi môi chúm chím khi cậu nói chuyện,nháy mắt,và nụ cười tươi như vệt nắng ngày trong veo-Hân đáng yêu hơn những cô gái mà tôi đã từng gặp
Tôi vẫn đều đặn đón Hân đi học mỗi sớm trên con chiến mã của mình.Khoảng không gian giữa tụi tôi luôn được lấp đầy bởi những câu chuyện phiếm không đầu không đuôi.Và cả những trận cười giòn tan vô tình làm vỡ giọt sương còn đọng lại trên mõm lá.Thi thoảng những ngày trống tiết,tôi đạp xe chở Hân vòng qua một vài con đường cây xanh bóng rợp.Tôi giới thiệu cho cô bạn vài nét về thành phố này.Hân thốt lên khe khẽ trước những điều cậu ấy chưa bao giờ được nghe và thấy.Tôi cười,lấy tay xoa đầu cậu.Ơ!Hành động vừa rồi là gì nhỉ,tôi cảm thấy ngượng đến đỏ cả mặt.Cái Hân vờ lảng đi để đóng hộp không khí lúc này và đá tung vào một góc nào đó…
Xe đều đặn từng vòng lăn bánh,nhẹ nhàng như một bản tình ca êm đẹp.Tôi muốn giữ mãi khoảng khắc này.Tiếng Hân khe khẽ hát,mong manh như làn sương sớm nhưng đủ để rung động trái tim tôi.Đôi khi chúng ta không nên đi tìm những thứ quá xa vời,bên cạnh bạn hẳn còn rất nhiều điều bất ngờ chưa được khám phá.Tại sao lại không thử?Cũng như tôi vậy,sự mặc định về hình mẫu cô bạn gái ít ra cũng phải thuộc vào hàng HOT GIRL đã bị gió cuốn đi về cuối phương trời.Tôi chỉ biết là lúc này đây mình thật sự cảm thấy vui và ấm áp,Hân vẫn ngồi sau,tôi vẫn đạp,hàng cây vẫn chưa thôi xì xào cùng nàng gió
***
-Yàhú!Thế là ta đã trở lại và lợi hại hơn xưa,há há-Hải rú lên trong niềm vui khôn xiết.Thế là cậu ta cũng đã trở thành một con bướm xinh đẹp,được sải cánh bay cao,bay xa chứ không còn nằm trong cái kén chật chội,khó chịu kia nữa
-Ơn trời,cuối cùng tao cũng đã thoát cái kiếp làm bảo mẫu.Quá xá là vui-Thật sự tôi có vui không,khi Hải lành vết thương cũng là lúc nhiệm vụ đưa đón Hân kết thúc.Tôi cảm thấy nghẹn…
-Chú mày yên tâm,như đã hứa,tối nay gặp mặt tại rạp chiếu phim nhá.Nhớ để dành bụng để ăn cho thỏa thích,không thôi là phí ơn trời đấy-Hải cười
***
Lần đầu tiên tôi thấy Hân mặc váy.Tôi suýt bật cười trước cái vẻ lóng ngóng đầy bối rối của cô bạn.Nhưng tôi thích thế,thích những thứ thuộc về Hân một cách đến lạ:
-Ủa còn Hải đâu rồi Hân?
-Hải có việc bận,em ấy chở mình đến đây và nói xin lỗi cậu!
Tôi thầm cảm ơn thằng bạn và nghĩ mình thật may mắn khi có một chiến hữu tâm lí tuyệt vời ông mặt trời như thế.Hải đã hy sinh anh dũng để tạo điều kiện cho Hân và tôi có cơ hội đi chơi với nhau.Tất nhiên,tôi sẽ đền bù xứng đáng cho cậu ấy vào ngày mai.Rạp chiếu phim hôm nay vắng người,lòng tôi rộn ràng,vui như đi hội.Tôi nhìn Hân,nở một nụ cười hạnh phúc và nắm tay cô bạn…Tôi quyết định cùng Hân đi dạo phố.Tôi phải nói cho cậu ấy biết:Tôi đã yêu,cô gái thơm hương mộc …
Comments[ 0 ]
Post a Comment